Actions

Work Header

The Ritual To Find One True Love.exe

Summary:

Thay vì đi kiếm người yêu, L Lawliet chọn cách ngu ngốc, nguy hiểm nhưng lại giảm thiểu được tối đa việc phải tiếp xúc với con người, đó chính là thử một nghi thức cầu tình trên trang Creepypasta Wiki.

Lấy cảm hứng từ Obssession (Curry Baker).

Chapter Text

20 tuổi là một độ tuổi kỳ lạ. Có người đã và đang học tới năm ba đại học, có người vừa mới mua được một căn nhà, có người tự mở quán kinh doanh, cũng có người thậm chí đã kết hôn và sinh con. À thì, vẫn thiếu cả những người đã ra đi mãi mãi ở tuổi 20 nữa, nhưng đó không phải chuyện quá quan trọng. Chuyện quan trọng là L Lawliet, cũng ở độ tuổi 20 nhưng lại chưa bao giờ có nổi một mối tình.

 

Nghe thảm hại nhỉ? Ừ, chính bản thân anh ta cũng cảm thấy vậy.

 

Soi mình trong gương, anh chẳng biết liệu có phải do bản thân quá khớp với những cụm từ người ta mô tả xoay quanh việc một mọt sách thì trông sẽ ra sao không. Ừm, giống, nhưng cũng không hẳn giống. Tóc rối, bù xù hiếm khi chải chuốt cho mượt, lông mày lưa thưa, đôi mắt thâm quầng với lòng trắng lộ ra phía dưới dạng như mắt tam bạch, với dáng đứng gù, khom khom, ở thời đại này đã là may mắn khi L không bị nhòm ngó và chỉ chỏ mỗi khi lướt qua một ai đó trên campus. Nhưng thế cũng đồng nghĩa với việc anh sẽ không thực sự kiếm được người yêu. L không chắc bản thân nên cảm thấy ra sao, bởi vì với anh, anh nghĩ mình hoàn toàn ổn. Có lẽ là chưa có duyên gặp được ai đó cùng tần số với mình mà thôi, chắc là vậy.

 

Có vô lý quá không nếu như anh không muốn gặp mặt và giao lưu xã hội với ai cả, trong khi vẫn muốn có người yêu không nhỉ? L đã thử mọi thứ, dù cố đến đâu anh cũng biết mình không thể ép bản thân. Dating apps? Lần cuối cùng L nói chuyện với một cô gái sống khá gần khu ký túc xá của anh, anh đã stalk ra Twitter của cô gái ấy và hoá ra đó là một lão già đã 50 tuổi. Thật ra, ông ta có thể là một đối tượng không tệ vì kinh tế khá giả và nói chuyện thật sự hợp với L, nhưng nghĩ đến cảnh phải yêu một người lớn tuổi hơn và trông như một tên biến thái, anh lại không thấy thoải mái lắm. Đi tiệc sinh viên hay đi bar ư? Đồ uống quá đắt và không thực sự có đồ ngọt. L tự nhận thấy bản thân khá quy củ lẫn cổ lỗ sĩ, những bữa tiệc như thế trong mắt anh chẳng khác nào một buổi đi tìm kiếm bạn tình và sau đó tỉnh dậy ngày hôm sau với việc không nhớ nổi mình đã ngủ với bao nhiêu người. Với tốc độ lây lan của bệnh truyền nhiễm nhanh hơn cháy rừng như hiện nay, L không muốn mình tổn thọ quá sớm vì mắc bệnh tình dục. Nghe thật nhục nhã.

 

Thế thì, chẳng lẽ L sẽ chết già trong cô độc luôn sao?

 

Không. Rất rất trộm vía là đằng khác, bởi vì vào một buổi tối thứ sáu không sao không trăng, anh ta lần mò trên chrome và tìm thấy một nghi thức kỳ lạ trên Creepypasta Wiki.

 

Bình thường, L không phải là fan của kinh dị và anh cũng thấy các câu chuyện ở đây khá nhạt nhẽo, chỉ doạ được trẻ con, nhưng L chưa bao giờ đọc được một nghi thức cầu người yêu ở trên này cả. Kỳ lạ hơn nữa đó là phần comment ai cũng mô tả lại trải nghiệm như thể họ thực sự đã thử nó. L tò mò lướt xuống. Có người chỉ bảo rằng có lẽ mình đã làm sai bước nào đó nên mãi mà chưa thấy, có người lại nhân tiện khoe kết quả và người yêu; nhưng đa phần bọn họ đều rất hài lòng với người yêu mà nghi thức mang lại, họ mô tả rằng đời sống tình cảm viên mãn ra sao, vui vẻ thế nào khiến cho L cũng có chút lung lay. Nếu như nó là thật thì… ừm, cũng là một cách hay đấy, dù có hơi rùng rợn một chút, đường vòng một chút (vì nhiều công đoạn ghê?), nhưng miễn, miễn L có thể kiếm được người yêu bằng cách này và không cần phải tốn thời gian cho những cuộc hẹn mà anh chẳng nói được quá ba câu, thì ổn thôi. Hoàn toàn ổn.

 

L lướt xuống và tò mò nhìn vào thêm một comment nữa, chỉ thấy tên người dùng là ẩn danh.

 

“Mọi người ơi, thế muốn chia tay người yêu thì làm thế nào?”

 

….huh, chả lẽ đã phải kiếm người yêu theo cách này còn cần phải có cách khác để chia tay sao? L nhún vai, click phía dưới comment đó nhưng cũng không tìm thấy bình luận nào khác giải đáp, bèn thả thêm một comment phía dưới.

 

“Tôi nghĩ tôi sẽ thử và review cho bạn sau :)”

 

 

“NGHI THỨC TÌM KIẾM TÌNH YÊU VĨNH CỬU.

 

Tất cả mọi thứ đã ổn rồi, tất cả mọi thứ đã không sao. Cho dù bạn tìm được đến nghi thức này vì bất kể lý do gì, hãy nhớ rằng bạn luôn luôn xứng đáng được trân trọng và yêu thương vô điều kiện. Người yêu sắp tới của bạn sẽ cho bạn mọi điều bạn muốn, nhưng đừng làm tổn thương người ấy, đừng dày vò trái tim họ hay phản bội họ. Sau tất cả, bạn muốn được yêu thương đúng nghĩa, thì hãy biết trân trọng nó lại theo cách bạn muốn được trân trọng, ổn chứ?

 

Hãy chuẩn bị những lễ vật sau đây để cầu khấn lên trời cao:

 

  • Năm đặc điểm bạn muốn có ở người yêu tương lai.
  • Một ngọn nến.
  • Một hộp diêm.

 

Tiếp theo, hãy chờ cho đến đúng ngày 3/4 trong năm, vào 12h tối. KHÔNG ĐƯỢC THỰC HIỆN VÀO BẤT KỲ NGÀY NÀO KHÁC, VÀO KHUNG GIỜ NÀO KHÁC. Bạn có thể sử dụng đồng hồ nếu muốn, nhưng hãy canh chúng cho thật chuẩn xác. Nếu như bạn đã chuẩn bị sẵn sàng các lễ vật và đợi được tới ngày đó, hãy tiếp tục.

 

Hãy căn giờ. Chọn một khu rừng hoặc khu công viên cách nhà bạn khoảng mấy phút đi bộ, vì đây sẽ là nơi thực hiện nghi thức.

 

Tuyệt đối không thực hiện nghi thức khi: không phải 12h ngày 3/4, địa điểm không phải khu rừng có bãi đất đủ trống hay công viên gần nhà, không chuẩn bị đủ lễ vật.

 

Các bước thực hiện:

 

  • Trên suốt quãng đường đi, hãy lẩm nhầm đủ 108 lần năm đặc điểm của người bạn muốn.
  • Sau khi nhẩm xong, hãy thầm nguyện cầu bằng câu thần chú sau 6 lần liên tiếp: “Em chính là người tôi kiếm tìm, là người tôi không thể rời xa”.
  • Sau khi đọc xong, hãy chờ đợi một lát.
  • NẾU BẠN NGHE THẤY CÓ TIẾNG RÌ RÀO SAU LƯNG NGAY KHI VỪA DỨT CÂU THẦN CHÚ: DỪNG LẠI MỌI THỨ, KHÔNG TIẾP TỤC, ĐỨNG LÊN-“

 

Toát mồ hôi hột, L quay sang, nhìn xung quanh. Dường như chính cái không khí yên tĩnh của màn đêm lẫn cơn gió thoảng và hơi sương khiến cho L có chút thần hồn nát thần tính. Nhưng, như thể để chắc chắn lại lần nữa mình vẫn chưa vi phạm luật, anh quay lại, nhìn ngó nghiêng một hồi rồi mới cúi xuống đọc tiếp.

 

“…VÀ KHÔNG ĐƯỢC QUAY RA, NHÌN VỀ PHÍA SAU.

  • Nếu không có bất kỳ tiếng động nào: hãy tiếp tục.
  • Dùng hộp quẹt thắp sáng ngọn nến. Ngay sau khi thắp sáng, hãy đợi.
  • Để nến cháy tới quá nửa. Sau khi đợi, cầm theo ngọn nến và đi thẳng về nhà mà không quay đầu lại. BẢO VỆ NGỌN NẾN. TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC QUAY ĐẦU-“

 

May quá, lần này anh đã không.

 

Bước chân của L từ từ, chậm rãi và hướng đến con đường lập loè ánh đèn vàng kia dẫn về ký túc xá. Mọi người có vẻ đã đi ngủ hết, chỉ còn lác đác một, hai phòng ngủ phía tầng trên là còn sáng đèn. Anh thở dài lần nữa và khom người lại, cố gắng bấm đến đúng tầng nhà mình.

 

Có lẽ là anh đã nghe nhầm. Hoặc không. Nhưng hình như vừa rồi… phía sau có vẻ có ai đó đi theo anh thì phải?

 

L vẫn chậm rãi hướng tới cửa phòng mình rồi mở chìa khoá, đặt ngọn nến xuống cạnh bàn. Đóng chặt cửa lại, anh cau mày, rên nhẹ mấy tiếng trước khi bật lò sưởi ở trong phòng lên. Lạnh quá, chẳng hiểu sao đã sắp sang hè rồi mà ra đường ban đêm lại lắm gió như vậy?

 

“- Nếu bạn đã làm đến đây, xin chúc mừng. Bạn đã gần như thực hiện thành công 80% nghi thức. Giờ thì hãy tin vào sự may mắn của bản thân, vì đây sẽ là bước cuối cùng để trời cao xem xét rằng bạn có duyên phận với người bạn mong muốn không.

 

  • Bước cuối: khi đã trở về phòng, hãy sinh hoạt thoải mái, nhưng đừng thức cả đêm. Bạn phải đi ngủ. Đừng thổi tắt ngọn nến, đừng động vào ngọn nến, đi ngủ đi và đừng nghĩ gì về nó nữa. Thứ gì cần đến, chúng sẽ đến thôi.

 

  • Hôm sau, sẽ có hai trường hợp xảy ra.

 

1) Ngọn nến đã tắt: Nghi thức thất bại. Đừng quá buồn, hành trình tới đây là kết thúc, bạn có thể thử lại vào năm sau nếu muốn, hoặc tốt nhất, hãy thử dating apps đi nếu được.

 

2) Ngọn nến bằng cách nào đó vẫn còn: Xin chúc mừng. Về mặt lý thuyết, bạn đã được trời cao chọn lựa, chúc bạn sẽ sớm gặp được tình yêu vĩnh cửu của đời mình và hạnh phúc mãi mãi. Người ấy có thể đang ở ngoài kia và dang rộng cánh tay, đón chờ bạn bằng một nụ hôn ngọt ngào đó. Hãy đợi, vì có thể họ sẽ đến muộn hơn dự kiến, nhưng đừng lo lắng về việc phải chủ động. Bạn đã làm tất cả rồi, hãy để họ bước tiếp thay bạn. Thổi tắt ngọn nến và vứt nó đi.

 

Lưu ý: Thực hiện sai một trong các bước phía trên, nhẹ nhất là bạn sẽ gặp thất bại. Tệ nhất? Bạn đã mời thứ trái ngược hoàn toàn với phước lành. Không có cách giải cho bạn đâu.

 

Về người kia, đừng làm tổn thương người ấy, đừng dày vò trái tim họ hay phản bội họ. Sau tất cả, bạn muốn được yêu thương đúng nghĩa, thì hãy biết trân trọng nó lại theo cách bạn muốn được trân trọng, ổn chứ?”

 

À… thì ra còn những trường hợp khác đáng sợ hơn nếu như phạm phải luật lệ trò chơi. L cắn nhẹ móng tay và vô thức nhìn xung quanh, nhưng rồi khi nhẩm tính lại cũng không thực sự thấy có vấn đề gì, anh bèn nằm xuống, trải chăn ra. Thật may, ít ra sáng hôm sau anh chỉ có một tiết học online.

 

Thôi thì, hãy chờ cho tới lúc đó vậy.

 

 

Đã 2 tuần trôi qua kể từ hôm ấy.

 

L không rõ liệu điều đó có nghĩa nghi thức đã thành công hay không, cho dù sáng hôm ấy khi anh thức dậy, ngọn nến vẫn cháy rực trên bàn. Anh đã làm đúng theo yêu cầu, thổi tắt nến và vứt nó đi, nhưng đã hai tuần trời và hoàn toàn không có một dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ có ai đó tiếp cận. L bỗng cảm thấy thật lãng phí thời gian. Nhưng dù sao, đó cũng là một trang web văn học kinh dị, nó đâu có đáng tin đến thế? Cứ coi như anh đã có lòng để thử nó một lần, và hâm tới độ đi tin vào những comment bump bài ngớ ngẩn phía dưới, vậy là đủ.

 

Một tiếng gõ vang lên, cắt anh khỏi mạch suy nghĩ. Ai vậy nhỉ? Sao tự dưng lại tới gõ cửa giờ này?

 

“Ừm… có ai trong đó không?” Một giọng nam trong trẻo cất lên.

 

“Chờ tôi chút.” L nhún vai rồi xỏ dép, từ từ mở cửa.

 

Một cậu trai với mái tóc nâu rủ rất nhẹ xuống đuôi mắt, với ánh mắt long lanh và nụ cười khá dễ thương lấp ló sau cánh cửa, trên tay cầm theo vài gói bánh quy xuất hiện. Cậu trai trông có vẻ ngượng ngùng một chút rồi chìa một gói bánh quy ra, cười thật tươi.

 

“Chào anh! Em là Light Yagami, mới chuyển tới ký túc xá tầng này. Ừm… em là người mới muốn đi làm quen.”

 

L gãi đầu một chút rồi cũng cầm vào gói bánh. Là bánh quy socola, với hình dáng con gấu và lớp kem frosting bên trên nữa, trông khá ngon mắt. Vừa hay, là loại bánh anh hay ăn vặt nhất. Anh ngẩng lên một chút rồi đảo mắt vẻ hơi ngượng. Cậu ta… cao thật đấy, cao tới nỗi L có thể tưởng tượng mình gục đầu được vào lồng ngực của người trước mặt luôn. L hơi ho khan, đáp lại.

 

“Ồ… cảm ơn. Cậu có lòng quá rồi, tôi chưa từng thấy học sinh mới nào đi chào từng phòng như vậy.”

 

“Haha. Thường ở chỗ em là vậy.” Light gãi đầu.

 

Nhìn quanh một lúc, Light bỗng cúi xuống rồi dúi thêm vài gói bánh vào tay L, khiến anh nhíu mày.

 

“Hình như cậu vừa nói là cậu đang đi làm quen hàng xóm?”

 

“Đúng là vậy, nhưng…” Light hơi bĩu môi. “Không phải phòng nào em gõ cửa cũng lấy, đa số họ chỉ chào hoặc đóng sầm cửa thôi. Ừm… có lẽ anh là người đầu tiên nhận bánh của em. Chắc là em hơi lố rồi, phải không?”

 

“Không có đâu.” L phì cười, bỗng cảm thấy tội cho cậu. “Vậy cậu ở phòng nào? Chuyển tới đây được bao lâu rồi?”

 

“Em à, em ở tầng trên, nhưng tầng đó cũng không nhiều người ở, phía dưới này đông hơn một chút nên xuống chơi. Em mới chuyển được tới ba ngày.” Light thật thà đáp lại. “Mà chắc cũng muộn rồi ha. Đúng ra em nên làm mẻ bánh sớm hơn, mà em bận quá, với lại trong ký túc xá cũng khó nướng chúng nữa. Nên em mới đi vào tầm này…” Cậu trai ngẩng lên, mặt hơi buồn thiu nhìn L. “Chắc em về phòng đây… ừm, anh ngủ ngon.”

 

“Tối cậu có bận gì không?” L cắn móng tay rồi bất ngờ hỏi.

 

“Huh? À, ừm, em không.”

 

“Cậu có thể ở lại chơi một lúc cũng được. Nếu cậu không quá buồn ngủ? Tôi nghĩ vậy.” Anh nhún vai.

 

“Cám ơn anh.” Cậu trai mắt sáng lên, vui vẻ đáp rồi cũng nhanh chóng bước vào. “Mà anh tên gì? Đang học ở khoa nào vậy?”

 

“Lawliet.” L nhún vai trong khi lục tìm điều khiển TV. “Khoa Luật. Còn cậu?”

 

“Ồ, một luật sư sao, hay thật!” Light phì cười. “Em cũng thích Luật lắm, nhưng hồi ấy chả biết thế nào lại đi chọn Kinh tế. Nếu được chọn lại em cũng sẽ chọn Luật!”

 

“Hm. Tại sao cậu lại thích Luật?” L tò mò hỏi.

 

“Vì Luật là thứ duy nhất cho phép con người tin rằng mọi thứ đều có thể được kiểm soát.” Light cúi đầu xuống một chút. “Nhưng thực ra, Luật không tạo ra công lý… Mà chỉ quyết định ai được quyền định nghĩa công lý thôi. Đó là lý do có thể có hàng trăm vụ án oan sai trên thế gian này, lẫn có những vụ án mà pháp luật thực sự đem lại công bằng cho người cần chúng. Chẳng phải xem một cuộc chiến công lý như vậy sẽ rất hay sao?”

 

“Ồ… Một góc nhìn khá sâu sắc.” L hơi ngẩn ra. “Tôi không nghĩ một người ngẫu nhiên chọn Kinh tế lại có thể nghĩ theo hướng đó được.”

 

“Thật sao? Được sự công nhận vậy từ người học Luật là em vui rồi.” Light ngó nghiêng xung quanh. “Anh sống một mình hả?”

 

“Ừm.”

 

“Vậy thì tốt quá rồi.” Light liếm môi.

 

“Tốt?” L nhíu mày.

 

“Ý em là… ở một mình. Hoàn toàn yên tĩnh. Không vướng bận. Chẳng mấy ai ở ký túc xá mà được vậy đâu, anh sướng thật đấy.”

 

“Cũng không hẳn.” L nhún vai. “Thi thoảng tầng trên sẽ hát Karaoke khá to.”

 

“Vẫn không phải là vấn đề. Nếu là em, em sẽ có cách làm cho họ khỏi hát luôn.”

 

“Hung dữ thật.” L cũng mỉm cười.

 

 

Bằng một cách nào đó, L đã có thêm một cậu bạn khá dễ thương sống ở tầng trên ký túc xá.

 

Khỏi phải nói anh vui tới cỡ nào, đến mức quên béng luôn cái nghi thức vừa lằng nhằng vừa kinh dị kia mà L đã thực hiện vào tháng trước. Có lẽ chuyện mong muốn có người yêu chỉ là vì anh đã quá cô đơn và từ chối giao tiếp với con người, trong khi thứ anh thực sự cần lại là được một người hướng ngoại nhận nuôi. Ừ thì, nếu giải quyết được vấn đề này bằng cách có bạn “từ trên trời rơi xuống”, anh cũng không thấy đó là một bước lùi.

 

L không ngạc nhiên lắm khi để ý thấy xung quanh cậu bạn mới này có khá nhiều cô gái theo đuổi. Đẹp trai, tử tế, tốt tính như vậy, lại thêm phần sâu sắc nữa khiến đến anh cũng phải ngẩn ngơ khi thi thoảng liếc sang cậu ta. Có lẽ hồi cấp ba cậu ta cũng là ngôi sao của trường trung học đấy. Nhưng cứ mỗi lần khi L trêu chọc cậu ta về chuyện lại nhận được thêm một lời tỏ tình, cậu ta chỉ tủm tỉm cười mà đáp: “Em á? Bây giờ em chưa muốn yêu”. Đáng ghét thật! Đúng là người hai hộp sữa người không hộp nào, chúng nó mà đã có quyền chọn lựa là kén thì thôi rồi!

 

Nhưng mà… cũng không thể phủ nhận L có một chút cảm nắng cậu ta. Nói sao nhỉ? Trước giờ anh cũng không thực sự  nghĩ rằng mình hoàn toàn thẳng. Có thể thẳng, có thể không, tóm lại là L cũng không chắc nữa vì anh cũng từng… ừm mua cả truyện yaoi và shoujo. Ừ thì đó cũng tính là một lý do anh không thực sự nói chuyện được với người ở trong trường đi. Vừa mọt sách vừa là wibu. Cậu ta không giống trong hình dung của anh nếu như được hỏi về hình mẫu lý tưởng vì đó giờ anh sẽ luôn nghĩ tới một cô gái, có lẽ tóc vàng hoe, khuôn mặt xinh xắn hay làm sao đó, nhưng nếu hình mẫu lý tưởng của anh có thay đổi giới tính, thì hợp đấy. Hợp là đằng khác. Anh cần một người ít nhất trông có vẻ ấm áp, an toàn và sâu sắc (đẹp là một bonus), nhưng cũng không được có aura quá doạ người. Chẳng hạn như trai hay tập gym hoặc mấy ông già 50 tuổi từng scam anh qua Tinder? Hoặc mấy thằng cha alpha male từng nói nhảm trên tiktok nữa, L có thể tưởng tượng bản thân xìu luôn xuống nếu phải gặp những con người như thế. Ựa.

 

L thở dài. Nhòm vào trong tủ, anh bỗng thấy đống bánh ngọt mới mua 3 hôm trước đã sớm hết sạch ở phía kệ trên.

 

… Chẳng lẽ là anh đã ăn hết chúng từ trước?

 

Mang theo vẻ hơi nghi hoặc và bực mình vì lại phải tiêu thêm một khoản nữa vào tuần này, anh đứng dậy và khoác thêm áo rồi mới xuống cầu thang bộ để đi tới khu cửa hàng tiện lợi phía dưới. Sương đêm phủ mờ mờ và những bóng đèn điện phía đường cái càng làm anh có chút rùng mình, thu người lại hơn vào chiếc áo khoác ấm áp.

 

Anh tự nhủ, đáng lẽ mình nên đi mua bánh sớm hơn một chút.

 

Đứng tần ngần giữa cửa hàng tiện lợi một lát, một dòng thông báo hiện lên khiến anh tò mò, rút điện thoại ra.

 

“Heyyyy, anh có ở nhà không :)”

 

Lại là Light, chắc nó muốn sang phòng chơi đây mà.

 

“Ra ngoài rồi, đợi tôi chút, tôi đi mua đồ thôi.” L gõ lạch cạch.

 

“Awww :( Tí em ghé qua nhé?”

 

“OK.”

 

Cất điện thoại vào túi, L nhấc một chiếc bánh ga tô vanilla cũng khá to lên rồi tiện tay nhét thêm gói kẹo, mang ra quầy tính tiền, nhưng dường như mới nhớ ra mình thiếu vài gói oreo, anh vội chạy ra chỗ gian hàng và tìm chúng một lúc. Một người đàn ông trông có vẻ rất cao, trùm kín mít, dường như vẫn đứng ở đó và phân vân từ nãy tới giờ mà chưa thấy động đậy ở trước quầy hàng. L ngần ngừ một lát rồi cũng lách người qua.

 

“Xin lỗi, tôi cần lấy mấy thứ này.”

 

Anh nhanh chóng lấy hai, ba gói rồi cũng quay lại quầy thanh toán. Dường như bị giật mình, người đàn ông cũng ngay lập tức bỏ vào giỏ hàng của mình mấy gói bánh và theo sau anh để đi ra quầy.

 

“30 đô”

 

“Gửi chị.” L rút thẻ ra và nhận lấy túi đồ, rời đi.

 

Nhưng càng đi, L lại càng cảm thấy có gì đó không đúng. Khi anh tăng tốc hơn một chút, dường như người đàn ông phía sau cũng sẽ đi nhanh hơn, nhưng dù có đi cùng một nhịp độ với anh, người phía sau vẫn không dừng lại. Mồ hôi trán dường như rịn ra thêm chút khi anh đã rẽ qua ba con phố nhưng người phía sau vẫn tiếp tục đi cùng một hướng đi.

 

Mẹ kiếp… hắn tới gần quá, tới gần quá, tới gần quá-

 

“Anh đâu rồi :(“ Một tiếng thông báo vang lên, khiến L giật mình.

 

“À.. tôi đang đi về.” Anh nuốt khan, bấm vào phần voice. “Đợi tôi nhé, tôi nghĩ tôi đang gặp chút rắc rối.”

 

“Rắc rối gì vậy :(“ Light nhanh chóng đáp lại.

 

“…Có một tên đàn ông lạ đang bám theo tôi. Tôi cố rẽ về nhà, nhưng hắn bám dai quá, khéo lên được cả phòng tôi mất.” L thật thà nhắn lại.

 

Không có phản hồi. Dường như Light đã bị phân tâm bởi thứ gì đó, hoặc chưa rảnh tay, nhưng điều này bỗng làm anh nóng như lửa đốt. Gã đàn ông cao lớn vẫn bám theo phía sau và có vẻ như đang nhích thêm từng chút, từng chút một, và L chỉ đang có một mình, 5 đô tiền mặt còn trong ví, và một túi bánh ngọt. Anh không rõ hắn sẽ định làm gì. Giết người? Cướp của? Bắt cóc? Dù không rõ mình có giá trị gì đối với kẻ đeo bám phía sau, khỏi phải nói hai chân anh đã sắp mềm nhũn tới nơi do cơn mỏi và sự căng thẳng.

 

Đây đã là lần thứ tư L rẽ sang một con phố khác và ngày càng đi xa khu ký túc xá hơn. L nuốt nước bọt và cố gắng nắm chặt túi bánh đã bắt đầu chảy ra trên tay. Có lẽ anh nên tới đồn cảnh sát sớm hơn một chút, nên như vậy, càng đi vòng vòng hắn sẽ càng sinh nghi mất-

 

“L! Em ở đây!” Một giọng nói bất chợt cất lên phía trước, khiến anh giật mình, chạy nhanh đến mà rơi cả túi bánh phía sau. Thật may quá, Light đã tới vừa kịp lúc.

 

“Tôi đã nghĩ cậu sẽ không trả lời-mhmp- tôi thật sự rất mỏi chân và sợ-“ L quay đầu lại, mở to mắt khi phía sau vòng tay cứng ngắc của Light lại chẳng thấy tên đàn ông quái dị kia đâu nữa.

 

Thế là thế quái-

 

“Đi về thôi, anh còn vài phút nữa trước khi bác bảo vệ đóng cửa đó.” Light lắc đầu, cố kéo tay anh vào trong.

 

“Nhưng….” Anh ngơ ngẩn nhìn lại xung quanh lần nữa. Chẳng lẽ tên đàn ông thấy vậy đã chạy rồi?

 

 

Tóm lại là, cả đêm đó L không ngủ được. Nhưng, như một người bạn cực kỳ tốt bụng, Light đã ở lại với anh rất muộn và còn mang thêm thật nhiều đồ ăn sang nữa. Cảm giác được chăm bẵm này cũng khiến L có chút cảm động, tạm quên đi sự căng thẳng và sợ hãi vừa rồi. Hai người ngồi trên sofa với đống bánh anh vừa mua và bộ phim trinh thám mới ra trên netflix, thi thoảng lại gà gật vào nhau mỗi khi tới một đoạn giải thích dài dòng nào đó rồi bật cười, tiếp tục xem. Qua khoé mắt của mình, anh vẫn có thể thấy vẻ thư thái của Light và không có chút mệt mỏi trong khi đã gặm gần hết lọ oreo của anh bên cạnh.

 

Anh sẽ không nói là anh tiếc đâu vì Light đẹp trai quá mà. Và người đẹp trai thì làm gì cũng được tha thứ.

 

Nhưng có lẽ là một mặt khác L chưa từng thấy ở Light hay sao đó? Bởi trông cậu ta không giống người có thể ăn một đống bánh kẹo ngọt mà không thấy bứ. Đến L còn phải thừa nhận anh đã bắt đầu thấy hơi khé cổ và cần một cốc trà. Thôi thì tiện tay pha thêm một cốc cho cậu ta cũng được. L không thắc mắc thêm mà đứng lên, vươn vai một cái rồi cũng đi tới cánh cửa tủ trước mặt, lôi ra vài gói trà.

 

Mải lục lọi, anh đã không để ý Light tò mò tới gần và nhấc một quyển tạp chí thời trang lên.

 

“Hmmm, anh cũng đọc loại tạp chí này sao?” Light cười cười vẻ trêu chọc.

 

“À… ừm, có freebies trong đó nên tôi tiện tay mua.” Có chút xấu hổ, L vươn tay như muốn lấy lại nhưng cậu trai tóc nâu lại không để ý mà tò mò lướt từng trang.

 

“Ồ, có nhiều người mẫu nổi tiếng trong số này thật.” Light ngẩng lên một chút rồi nhíu mày. “Anh thần tượng ai?”

 

“Hideki Ryuga.” L đảo mắt vẻ hơi ngượng. “Và ừm… Amane Misa.”

 

“Ồ khoan? Amane Misa? Có phải cái chị tóc vàng hôm nọ trong lớp Truyền thông đại chúng không nhỉ?” Light liếc rất nhanh qua L rồi lướt thêm vài trang. “Em không biết chị ta làm mẫu ảnh luôn đấy.”

 

“Đúng vậy.” L nhún vai. “Cô ấy vừa học vừa làm mẫu ảnh. Hoạt động năng nổ trong trường lắm.”

 

“Thế à. Vậy anh có thích chị ta không?” Light đặt xuống quyển tạp chí, giọng có vẻ không thực sự vui cho lắm.

 

L bỗng cảm thấy bầu không khí dần trở nên gượng gạo và kỳ lạ. Sao vậy, chẳng lẽ Light cũng thích Amane Misa? Nếu là thế thì anh không ngạc nhiên. Ngoài giờ học, Misa đã là mẫu ảnh nổi tiếng kiêm diễn viên, vì vậy cô cũng có cho mình rất nhiều fan. Nếu là thích theo nghĩa thần tượng, thì có, rất nhiều là đằng khác. Nếu là thích theo nghĩa… crush, thì L cảm thấy chưa tới, vì anh chưa bao giờ thực sự nói chuyện với cô nàng và biết được liệu cô sẽ đối xử với anh ra sao. Tuy nhiên L cũng phải thừa nhận cô là hình mẫu lý tưởng anh sẽ muốn hẹn hò, vậy nên anh cũng thành thực gật đầu.

 

Light chỉ đặt quyển tạp chí vào chỗ cũ, khiến anh ngượng nghịu một lúc rồi quay đi pha nốt cốc trà còn dở.

 

“Hình như anh cũng nhắc đến cả Hideki Ryuga?”

 

“À ừ.” L gật một cái. “Cậu ấy từng đóng vai cảnh sát trong phim Vây Hãm hồi năm ngoái còn chiếu. Tôi khá ấn tượng với vai đó nên đi tìm hiểu thêm, xong rồi stan luôn.”

 

“Ồ. Em ít thấy Hideki Ryuga có fanboys. Mà nếu có thì cũng nhiều người là LGBT.”Light chỉ nhướn mày, vẻ hơi dò hỏi.

 

“Tôi cũng có thể là một trong số đó?” L cắn nhẹ móng tay.

 

“Vậy sao? Em cứ tưởng anh thích con gái hơn?” Light ngẩng lên, nhìn anh chăm chú.

 

“Gì chứ.” L nhún vai một cái rồi cười. “Thực ra thì, tôi cũng không biết nữa. Với ai tôi cũng cảm giác chưa tới được mức yêu thầm.” L hơi cúi mặt xuống vẻ nghĩ ngợi. “Tôi không thực sự ra khỏi nhà. Tôi cũng không có nhiều bạn, vậy nên khả năng tôi có thể hẹn hò và tìm hiểu ai đó là gần như không có. Tôi cũng muốn thử nhưng có lẽ chưa tìm được ai nói chuyện phù hợp.” Anh ngước lên và quay sang nhìn Light. “Đó giờ tôi cũng chỉ nói chuyện thoải mái được với cậu thôi.”

 

Có vẻ cảm động, Light ngẩng lên và đôi mắt cậu ta dường như sáng hơn hẳn trong ánh đèn mờ, lấp lánh nhìn anh một lúc, khiến L hơi ngạc nhiên.

 

“Em cũng vậy. Đó giờ em cũng chỉ nói chuyện thoải mái với anh thôi.”