Work Text:
“Stan, em sao thế?” Đứng bên mép giường của Stan, Ford hỏi, giọng phảng phất lo lắng. Cái bóng ngược sáng của anh đổ lên mặt cậu.
“Hửm?” Vẫn nằm dài trên giường, Stan đưa mắt lên nhìn anh trai, ngay lập tức, miệng đã nhoẻn thành một nụ cười theo thói quen. “Sao là sao?”
“Dạo gần đây trông em có vẻ buồn?”
Dạo gần đây thôi à?
“Sao anh lại nghĩ thế?”
“Anh cảm thấy thế.” Tấm đệm lún xuống. Ford ngồi xuống bên giường Stan, giơ lưng về phía cậu, chân thả xuống sàn nhà. “Anh có thể giúp gì không?” Mái đầu nâu nghiêng nghiêng qua vai khẽ cúi xuống nhìn Stan chờ đợi.
Trong khả năng của anh đấy. Nhưng không, anh không giúp được đâu.
Stan dài giọng ậm ừ một điệu vô nghĩa lười biếng trong họng. Đến khi hết hơi, căn phòng lại chỉ còn tiếng kêu ù ù của chiếc máy quạt đặt dưới chân giường đang quay đều. Ford thôi không nhìn cậu nữa, đầu anh quay đi nhìn đâu đó ra ngoài khung cửa sổ.
Nắng về cuối chiều lúc đậm lúc nhạt rơi thành một vũng vuông xeo xéo trên những tấm ván gỗ cũ. Căn phòng chia thành hai nửa, sáng và lờ mờ. Ánh sáng chỉ chạm đến một góc nơi chân giường, tạo thành một hình tam giác màu nắng. Phần còn lại của chiếc giường tầng dưới nằm trong một bóng râm hoàn hảo.
Không ai nói gì nữa, bận rộn đuổi theo suy nghĩ của riêng mình.
“Hoặc em có thể kể cho anh,” Một lát sau, Ford cất lời, tiếp tục chủ đề ban nãy, lần này người anh hơi nhoài về phía cậu.
Stan lỉnh ánh nhìn sang hướng khác, đậu mắt ở một đốm nắng tròn trên cái cột gỗ trong tầm mắt. “Em đâu có nói là em buồn.”
“Anh thấy em hay trầm ngâm một mình. Mà em cũng ít cười hơn.”
“Em không thể lúc nào cũng ngoác mồm ra cười được, Sixer.” Stan cười nhạt.
“Ý anh không phải thế.” Vai anh chùng đi.
Stan thấy tệ khi làm Ford buồn, tệ hơn một chút nữa vì rằng do Stan buồn nên Ford mới buồn.
“Em không buồn,” Cậu nói. “Em chỉ đang mông lung… Một chút xíu.”
“Về điều gì vậy?”
Mọi thứ.
“Tương lai.”
Ford cụp mắt xuống, hàng lông mày khẽ chau lại. Giờ thì trông anh vừa buồn vừa lo âu.
“Anh sẽ học Đại học hở?” Stan hỏi.
“Nếu điều kiện cho phép.”
“Nếu điều kiện không cho phép thì sao?”
“Anh không biết nữa.”
“Stan O'War thì thế nào?”
Ford trầm ngâm, anh lại nhìn ra hướng có ô cửa sổ. Đoạn anh thở một hơi dài thượt, rồi thả người nằm phịch xuống bên cạnh Stan. Người anh chạm vào người cậu qua một lần vải. Stan để ý sự đụng chạm nho nhỏ ấy nhiều hơn mức cần thiết với tư cách một thằng thanh niên, tệ hơn cả thế, với tư cách một cậu em trai.
Cậu chỉ đang vận một cái quần cộc thể thao, nửa thân trên để trần, không vì lí do nào khác ngoài vì giờ đang là mùa hè và vì Stan đang ở trong phòng ngủ của mình. Của Ford nữa. Nhưng Ford chưa bao giờ phàn nàn về vụ này nên Stan sẽ xem như anh không phiền.
Sự gần gũi khơi dậy những cảm xúc chôn giấu. Stan khẽ liếc qua người bên cạnh, ánh mắt nấn ná ở làn môi anh trước khi hạ thấp hơn, bên dưới cổ áo, bên dưới lớp áo sơ mi đang phập phồng đều đặn. Ford hơi nghiêng đầu sang. Cử động làm Stan liếc mắt lên và chạm mắt ngay với anh. Cậu cố không lảng mắt sang chỗ khác ngay lập tức vì như thế không khác gì thừa nhận cậu đang giở trò mờ ám (dù sự thật đúng là thế).
Ford quay đầu đi trước. Anh nhìn lên trên, chẳng có gì ngoài tấm gỗ làm nên đáy chiếc giường tầng trên của anh. “Nó không đủ để đưa chúng ta đi xa bờ. Và chúng ta không thể sống mãi trên biển được.”
Thế có nghĩa là không Stan O'War gì hết.
Nhưng lời hứa vẫn là lời hứa chứ, cho dù đó là lời hứa giữa những đứa trẻ ngây ngô đi chăng nữa. Lẽ ra Stan nên bắt anh ký vào một bản hợp đồng, hay là một tờ cam kết gì đó.
“Này, em nhích vào một chút được không? Anh ngã ra sàn mất.” Ford cằn nhằn và dùng cơ thể cố đẩy Stan vào trong.
Phía bên phải cậu vẫn còn thừa chỗ trống, cậu có thể dịch người sang đó, chấm dứt ngay sự tiếp xúc vật lý đầy đường đột với Ford. Cậu bảo bản thân mình thế, thế nhưng cậu không hề rục rịch lấy một li. Stan buông thả cho bản thân trở nên tràn đầy với những chộn rộn lan khắp mình.
Stan kéo cái chăn lên người.
Ford ngóc đầu dậy. “Đang là mùa hè đấy.”
“Hơi lạnh.”
“Em không bị sốt đấy chứ?” Ford ngồi hẳn dậy, vẻ lo lắng hiện trên đôi mày đang nheo lại. Trước khi Stan kịp nhận ra, mu bàn tay anh đã đặt trên trán cậu. Cách nó rời đi cũng đột ngột như cách nó đến. Ford nhanh đưa tay về, tự đặt lên trán mình, để lại hơi ấm của bàn tay anh nấn ná như một bóng ma trên trán cậu.
“Em hoàn toàn bình thường,” Stan nói để anh khỏi suy nghĩ thêm cho tốn công nhưng xem chừng anh chẳng bị thuyết phục.
Đôi mắt nâu của đối phương chợt híp lại đầy hoài nghi. “Em lại giấu bệnh đấy à?”
“Không hề nhé.”
Mặt anh đưa gần sát mặt Stan.
Hơi thở anh thật gần.
Còn hơi thở của Stan bị anh làm mắc nghẹn trong cổ họng. Cả người cậu hóa bất động trong ánh nhìn săm soi của đối phương. Bên dưới lồng ngực, nhịp đập tăng tốc và dần dần trở nên mất kiểm soát. Âm thanh “thình thịch” sốt sắng vang bên tai to rõ đến độ cậu bắt đầu sợ rằng anh sẽ nghe thấy tiếng lòng mình. Stan hoảng hốt bảo trái tim thôi đi, nhưng sự xuất hiện của hoảng hốt và lo sợ càng chỉ khiến nó đập dữ dội hơn.
Một lúc nào đó, khi màn quan sát trầm ngâm của Ford kéo quá dài, Stan biết rằng anh không thể nghe thấy nhịp lòng mình. Và rồi khi làn môi gần dần dà rót đầy suy nghĩ của cậu như cách rượu bắt đầu giăng tầng tầng lớp lớp những màn sương dày lên tâm trí của người say, Stan chợt thấy không có bất kỳ điều gì trên thế giới này có thể làm cậu sợ.
Hãy cứ đập điệu điên dại như mày muốn. Nhưng tao vẫn cứ muốn hôn anh ấy đấy.
Cũng đâu phải tao sẽ hôn anh ấy...
“Anh nghĩ mặt em hơi đỏ.” Anh thốt ra với một chút ngạc nhiên trong giọng sau khi trầm ngâm quan sát mặt cậu một lúc lâu.
Stan lật người. Ford giật mình la lên một tiếng ngắn ngủn. Phút chốc, Stan đã chống hai tay hai bên đầu anh, nhìn xuống người bên dưới chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra đang giương đôi mắt nâu tròn xoe nhìn lên. Tấm chăn lật giở ngăn cách cả hai.
Đôi môi ngọt hơi hé ra. Ngọt? Stan đã nếm thử bao giờ đâu? Chúng có thật sự ngọt như cậu tưởng tượng? Chúng có mềm như vẻ bề ngoài của chúng?
“Em cũng nghĩ mặt anh hơi đỏ,” Stan nói, chặn ngang bất cứ điều gì Ford đang định tuôn ra.
Người Stan hạ xuống thấp hơn và khi mũi họ cách nhau chưa đến một gang tay thì đứng khựng lại. Ở đây, cậu bị giằng xé giữa thôi thúc cúi xuống thấp hơn nữa - thấp đến mức khoảng cách giữa hai đôi môi bằng không - và cảm giác tội lỗi, thứ xuất hiện dưới dạng một ngọn sóng trào, hứa hẹn tàn phá và hủy hoại.
Ford tin tưởng cậu. Ford yêu cậu như yêu một cậu em trai. Một tình cảm gia đình thuần khiết. Và Stan, Stan lại làm cho thứ tình cảm trong sáng thiêng liêng ấy đâm ra tha hóa và bại hoại. Stan căm ghét bản thân mình, nhưng cậu cũng muốn biết đôi môi anh có vị gì, một nguyện vọng tha thiết cần được toại nguyện.
Stan dùng hết sức lực tinh thần, cố dằn lòng lại để không-
Để không gì cơ?
Liệu Stan có thể làm gì?
Rất nhiều thứ.
Liệu cậu có dám tìm đến đôi môi mời gọi của anh?
Cậu đang.
Liệu cậu có dám đè Ford ra giường?
Cậu đang.
Liệu cậu có dám giật tung hàng cúc áo ngay ngắn thẳng hàng lúc nào cũng như trêu ngươi cậu, khiêu khích cậu phá bung chúng ra để vén lớp áo thun màu trắng lót bên dưới và khám phá phần trần trụi sẽ phô bày ra bằng tay, bằng môi và bằng lưỡi?
Cậu muốn.
Ford sẽ phản ứng thế nào?
Anh sẽ nổi giận. Anh sẽ chửi rủa. Cái mồm anh lắm lúc cay độc không ai bằng. Anh biết cách làm người ta tức điên mà không cần chen vào mấy từ tục tĩu, dù rằng anh có khả năng dùng đống từ tục tĩu đó vô cùng sáng tạo nếu anh muốn.
Stan yêu cái mồm của anh vô cùng, nhưng lắm lúc anh nên ngậm mồm lại thì hơn. Cậu có nhiều cách có thể làm anh ngậm mồm lại. Bằng một cái áo, bằng một cái gối, bằng miệng của mình, bằng những ngón tay, hay thậm chí bằng một con cặc. Stan không nên nhắc đến con cặc và cái miệng cùng một lúc, vì điều đó làm cậu muốn đụ cái miệng của Ford.
Anh sẽ đánh lại nữa. Tất nhiên rồi. Nhưng Stan đã sẵn sàng cho một cuộc vật lộn, lúc nào cũng sẵn sàng vì bấy lâu nay cậu chỉ toàn là đấm nhau. Cậu tin chắc rằng cậu sẽ thắng, đường đường chính chính như một người đàn ông thực sự hoặc dùng tí mưu mẹo như một kẻ khôn ngoan biết thời biết thế.
Trong một cuộc đánh lộn không có trọng tài và khán giả thì mọi thứ đều công bằng, thắng là thắng. Mà thật ra cũng chẳng cần phải xét đến mấy thứ như công bằng và “chơi đẹp” đối với một cuộc đánh nhau vốn xuất phát từ một sự méo mó trong tâm hồn. Dù sao đi chăng nữa, Stan sẽ thắng, vì rất nhiều lợi thế ở bên cậu: Dáng vóc, sức người, kinh nghiệm, sự chuẩn bị trước, và cả sự bất chấp.
Nhưng Ford sẽ buồn. Stan cảm thấy tệ khi Ford buồn, cảm thấy tệ hơn nữa khi chính Stan là người làm Ford buồn.
“Stanley.” Đôi mắt nâu kiên định dưới hàng lông mày cùng màu nhìn thẳng vào mắt Stan.
“Sao?” Đầu Stan cúi thấp hơn nữa, còn một chút nữa là mũi cậu chạm mũi Ford, cậu khẽ nghiêng đầu.
“Em đang cư xử khác thường đấy.”
Stan nhìn đôi môi động đậy bên dưới một cách mải miết.
Nó có vị gì?
Stan muốn biết đến phát điên phát dại. Song có lẽ Stan sẽ chẳng bao giờ biết. Một thằng khốn may mắn nào đó sẽ biết được vị của nó, sẽ nếm được nó. Thằng khốn chó đểu ấy chẳng đáng. Chẳng thằng nào đáng. Nhưng vì Stan thành thật muốn biết vị của đôi môi anh, nên Stan sẽ cho phép thằng chó đểu ấy hôn anh. Sau đấy Stan bắt cóc thằng chó đểu ấy để hỏi nó xem làn môi Ford có vị gì. Sau đấy nữa, nhét thằng chó đểu đáng ăn đạn vào đầu đó vào cốp sau xe rồi đẩy cái xe xuống hồ.
Stan nằm phịch trở lại ra giường, không quên kéo theo cả tấm chăn về với mình.
“Tôn trọng sự khác biệt đi, Stanford.”
Stan nghe bên tai một tiếng cười ngắn. Cậu bất giác mỉm cười theo.
Người anh chạm vào người Stan khi anh cười. Stan thôi cười. Cậu bắt mình nằm nhích ra, lần này cơ thể chịu nghe theo lí trí. Cảm giác tiếc nuối và thôi thúc muốn rút ngắn khoảng cách trở lại đòi Stan chú ý đến chúng.
“Em định làm gì?” Ford hỏi.
“Gì cũng được. Chẳng quan trọng. Có tiền là được.”
“Anh hi vọng em không nghiêm túc.”
“Em sẽ hi vọng hi vọng của anh trở thành sự thật.”
“Em đang giận anh đúng không?”
Stan ngáp dài đến mức ra tiếng. “Lát anh nói má em không ăn cơm tối nhé.”
“Cho dù không thể ở cạnh nhau, chúng ta vẫn sẽ nghĩ về nhau. Và em biết đấy, chúng ta có thể thăm nhau bất kỳ lúc nào.” Ford tiếp tục.
Anh nói nghe dễ dàng thật đấy.
“Tất nhiên rồi,” Stan đáp, quay người về phía bức tường. “Em ngủ đây.”
Như thể chờ đợi Stan nói thêm, Ford nằm yên một lúc nữa.
“Anh sẽ gọi em dậy vào giờ cơm.” Anh nói khẽ trước khi đứng dậy khỏi giường.
Ford biết Stan còn thức. Bằng cách thần kỳ nào đó, hoặc bằng thứ khoa học gì đó của anh, anh luôn biết Stan đang ngủ hay đang giả vờ ngủ.
Căn phòng đột nhiên tối om. Hình như Ford đã kéo rèm cửa sổ lại.
Rồi Stan cảm nhận chiếc giường bằng gỗ khẽ rung khi Ford leo lên những bậc thang để lên chiếc giường tầng trên của mình.
Trong bóng tối dễ chịu, Stan nhắm mắt. Phía sau mi mắt nhắm, nỗi ám ảnh dường như còn hiện hữu rõ ràng hơn.
Stan tự hỏi làn môi Ford có vị gì.
